Bài gửi: 374
Bạn đã cảm ơn bài viết: 146
Bạn được cảm ơn 396 lần trong 240 bài viết
Nam Định - Những kỷ niệm trong tôi
Với Nam Định, quả là tôi có nhiều thời gian sống ở đó nhất bên ngoài gia đình mình. Kỷ niệm về Nam Định bắt đầu từ khi tôi bước vào học kỳ 2 năm học lớp 6, khi người chị gái thứ 2 của tôi về làm dâu đất này, ngày ấy còn gọi là Hà Nam Ninh. Lần đầu tiên đi xe ô tô đưa dâu từ trường Cao đẳng cô nuôi dạy trẻ trên phủ lý, về đến nhà chồng chị ở xã Thành Lợi - Vụ Bản, thú thực tôi chỉ nhớ mỗi đoạn đường rẽ từ đường 10 vào làng có leo qua cái đường tàu hỏa to tướng, ấy thế mà 6 tháng sau đã có 1 chuyện động trời sảy ra.
Mâm cỗ đám cưới của chị gái tôi có những món rất lạ đối với 1 thằng bé như tôi lần đầu tiên bước chân về nông thôn, như cả một cái bát ô tô to mà chỉ có vài cọng miến trần và 1 nắm thịt to tướng mà đến bây giờ tôi cũng chẳng biết đó là món gì ??? Cỗ gì mà chả có món tôm hấp hay chả mực ( về sau tôi mới biết quê chồng chị tôi xa biển ) ...
Ấy vậy mà chỉ sau vài tháng, đúng ra là vừa tròn 5 tháng không thừa 1 ngày, tôi lại về thăm chị nhưng không phải đi cùng bố mẹ mà đi ... 1 mình.
Cái tuổi 12 ngày ấy với chúng tôi còn ngô nghê, dại dột hơn nhiều so với bọn trẻ con bây giờ.
12 tuổi với 200 đồng trong túi, 1 mình tôi ra bến tàu Hạ Long đi về bến Bính Hải phòng để rồi sáng hôm sau lên xe về Nam Định với trong túi chỉ còn gần trăm sau khi đã mua 2 cái bánh mỳ lót dạ đêm qua. Ngày ấy đi xe làm gì được thuận tiện như bây giờ, 5 giờ sáng xe chuyển bánh qua 4 cái phà ( Khuể, Quý Cao, An Cựu, Tân Đệ )thế mà đến thành phố Nam Đinh đã là 4h chiều.
12 tuổi với chỉ 1 dòng địa chỉ tên xã quê chị, không biết đường về thế nào nên tôi chấp nhận đi với 1 chú bộ đội khi chú ấy bảo chú cũng về ... Vụ Bản.
Hỡi ôi tôi đâu biết ngày ấy Vụ Bản là cả 1 huyện to, nên đi cùng chú ấy chỉ dám hỏi : Sao lâu thế chú, sắp đến chỗ có đường tàu hỏa chưa???
Người đàn ông ấy đã đưa tôi đi đường khác ! 1 con đường chạy song song cùng với đường 10 bắt đầu từ ngã 6 máy tơ.
Trời đã nhá nhem tối, bất chợt chú bộ đội bảo : Cháu đi tiếp đi, chú vào nhà bạn ngủ mai mới lên huyện . rồi chú ấy rẽ đi luôn, một mình tôi sợ hãi, không dám đi tiếp, đứng lại loanh quanh thì bị bọn trẻ ném đá trêu, trời thì đã sập tối. May thay vừa lúc đó có một người đàn bà đi làm đồng về qua thấy vậy bèn cho tôi về nhà ăn cơm và nghỉ lại qua đêm.
Qua chuyện trò, hỏi han, tôi mới biết mình đã đi lạc đường, nhưng bù lại hôm sau sẽ có con trai người nhà ấy đưa tôi đến tận nơi với cái địa chỉ mà tôi đã nhớ và mô tả ....
( còn tiếp )
Bài gửi: 374
Bạn đã cảm ơn bài viết: 146
Bạn được cảm ơn 396 lần trong 240 bài viết
( Tiếp )
Vậy là tôi đã có những ngày sống ở vùng quê nông thôn nhưng chứa chan tình cảm ấy. Hàng ngày theo mấy đứa hàng xóm của chị đi bắt ốc, tắm ao ( kết quả là bị ghẻ đầy người, bây giờ nghĩ lại cũng thấy khiếp ngày ấy sao bệnh ghẻ thịnh hành thế ???), theo người lớn ra đồng đi gặt lúa, đó cũng là lần đầu tiên và cho đến bây giờ vẫn là lần duy nhất.
Sống ở quê chị được gần 2 tháng nhưng thật sự tôi không thể quên được những tháng ngày ấy mặc dù sau này tôi vẫn trở lại quê chị chơi mỗi khi vào hè.
Lần thứ hai là khi tôi tốt nghiệp cấp 3, nghỉ hè tôi lại về quê chị chơi. Lúc đó nhà chị tôi đã chuyển ra ngoài Cầu Giành, nằm cạnh đường Quốc lộ 10 và đường tàu Bắc Nam.
Ngày ấy có đến gần 1 tuần tôi không ngủ được vì chưa quen tiếng tàu Thống Nhất. Cứ mỗi khi tàu gần đến tôi như thấy đoàn tàu đâm sầm sập vào mình, sợ phát khiếp
Ngày đó nhà vợ chồng chị tôi còn nghèo lắm, có mỗi 2 kg cá khô tôi mang từ Quảng Ninh về mà cả nhà 3 người ăn dè xẻn 2 tháng mới hết, Tôi thì đang tuổi ăn tuổi ngủ, nên có bao nhiêu anh chị phần tôi hết. Ăn cá khô mãi cũng chán, anh rể đưa tôi tiền bảo ra chợ mua thịt lợn về kho, đi từ đầu chợ đến cuối chợ khảo giá, cuối cùng tôi chọn quán bán rẻ nhất mua thịt mang về. Nào ngờ khi kho lên cả nhà nhai mãi không hết miếng bì Khổ thế, từ bé tôi đến giờ tôi đã biết thịt lợn sề như thế nào đâu, thành ra thương anh chị nghèo mà tiết kiệm mua thịt rẻ, vớ ngay phải miếng thịt dai, báo hại cả nhà phải cho vào ninh với khoai tây ăn cho đỡ tiếc của .
Nam Định ngày ấy anh ninh không được như bây giờ, đi đâu cũng thấy xe công an hú còi ( mà lúc đó tôi mới biết người dân gọi cái xe ú oà là xe gì ).
Ngày chủ nhật mượn cái xe đạp cà tàng của chị tôi phi 7 cây số vào thành phố thăm thằng hàng xóm đang học ở trường Cao đẳng sư phạm kỹ thuật. Đồng hương gặp nhau ở nơi đất khách quả là sướng thật, bạn tôi sinh viên cũng chẳng giàu có gì nhưng cũng đưa tôi đi chơi khắp thành phố. Nó bảo đi xe đạp làm gì ? dễ mất lắm, mà cái thành phố này đi bộ chắc 1 tiếng là cũng hết. Thế là 2 thằng đi bộ lang thang hết từ phố này qua phố kia, từ chợ Rồng quay về Hồ Vị Hoàng, ngồi nghỉ chân và làm 2 cốc nước Bát Bảo. Phải nói rằng Bát Bảo Nam Định ngày ấy ngon thật, lần đầu tiên được uống thứ nước bình dân ấy nhưng tôi thấy nó mới tuyệt làm sao? Vị ngọt nhẹ và thơm của các loại thuốc ( tôi cũng chẳng còn nhớ gồm những vị gì trong thứ nước ấy ). Ngồi uống nước và ngắm những mái nhà lớp sớp cổ kính chen nhau trên những con phố nhỏ, Ngôi nhà thờ cũ bỏ hoang bên bờ hồ, ...
Mải chơi thế mà khi về đến nhà trời cũng đã nhập nhoạng tối, báo hại anh chị tôi cứ ra đường ngóng, chỉ sợ em bị cướp xe rồi không về được nhà. Bị cả 2 người mắng cho 1 trận , hi hi hi... Em xin rút kinh nghiệm ... lần sau lại thế
( còn tiếp )
Bài gửi: 374
Bạn đã cảm ơn bài viết: 146
Bạn được cảm ơn 396 lần trong 240 bài viết
Nam Định - Những kỷ niệm trong tôi ( Phần 3 )
Năm 1991 là năm có nhiều kỷ niệm và một trong số đó là tôi làm quen với 1 bạn người Nam Định khi đi thi Trung cấp Ngân hàng I ( đã có bài viết qua về kỷ niệm này trong Tạp chí Lá Đa của đ/c chủ biên TAT ). Kể từ hồi đó, mỗi khi về Nam Định tôi lại được bạn đưa đi chơi khắp Nam Định, khám phá nhiều điều thú vị ở cái thành phố nhỏ yên ả này.
Ngày đó đang là công nhân của 1 công ty chuyên sản xuất đồ giải khát nên mùa hè là mùa bận nhất, chỉ mỗi khi gió lạnh từ phương Bắc tràn về, tôi mới có thời gian về với Nam Định. Thành phố bây giờ đối với tôi thật gần gũi, từng góc phố, từng còn đường sao thấy quen lạ ...
Mỗi khi về là bạn hay đưa tôi đi dạo khắp các phố phường, giới thiệu các nét đặc trưng của Nam Định như Bánh gai Bà Thi, nem nắm, ... Tôi lại có tính thích lang thang trên các con phố, thích ngắm các hàng hoa trên con phố góc Khách sạn Vị Hoàng bên bờ hồ, ngắm nhìn hàng giày, dép da trên phố Hàn Thuyên gần chợ Rồng, xem đá bóng, chọi gà ở sân rộng trước cửa Liên đoàn lao động thành phố ( chỗ ấy gọi là gì nhỉ ??? ), có năm được ăn Tết ở Nam Định bạn còn đưa tôi đi chợ Hoa tết cũng ở chỗ ấy nữa. Và kết thúc hành trình là quán cà phê nhạc gần Đài truyền hình thành phố nằm trên đường Hàn Thuyên, chỗ gần khu Tám. Ngày ấy Nam Định đang thịnh hành các quán cà phê hát ( lên sân khấu hát cho nhau nghe ) và mỗi lần như vậy, kiểu gì bạn cũng bắt tôi hát 1 bài về Hạ Long rồi bạn lại hát cho tôi nghe 1 bài về thành phố quê hương bạn.
Tôi nhớ có 1 năm về Nam Định đúng ngày lễ Noel, chúng tôi đi từ Ngôi nhà thờ nhỏ ở Khu Tám ra nhà thờ cũ bỏ hoang bên bờ hồ Vị Hoàng rồi rong ruổi trên chiếc xe đạp chạy ra Nhà nhờ Mới gần Cầu Đò Quan bây giờ. Đông người quá, đông vui quá, suýt nữa thì lạc ... Nam Định đêm ấy thật đẹp, thật lung linh bởi ánh sáng lấp lánh của những dây đèn nhấp nháy, của những chiếc xe đang dạo trên đường. Lang thang chưa biết chán thế mà nhìn đồng hồ đã điểm 0h, tiếc quá đó là lần duy nhất được dự đêm Noel mà không chen vào bên trong xem được giáo dân làm lễ nên đành quay về ngôi nhà thờ nhỏ ở khu Tám rồi 2 thằng cùng một số bạn bè của bạn đi đến nhà nhau chơi, các anh các chị đều là dân đi đạo cả, Một không khí thật ấm cúng.
Lang thang thế mà khi về đến nhà cũng lại đã 2 giờ sáng. Lại bị mắng : " Đi chơi về muộn thế ???", vẫn cố cãi chị : " 2 giờ là sớm chứ muộn gì? 23 giờ mới là muộn ! " rồi chui vội lên giường chùm chăn. Giấc ngủ từ từ kéo đến ...
( còn tiếp )
Bài gửi: 702
Bạn đã cảm ơn bài viết: 531
Bạn được cảm ơn 689 lần trong 392 bài viết
Trích nguyên văn:
xem đá bóng, chọi gà ở sân rộng trước cửa Liên đoàn lao động thành phố ( chỗ ấy gọi là gì nhỉ ??? )
Gọi là sân Quảng Trường anh ah.
Yêu NĐ vì là nơi tôi sinh ra và lớn lên. Tuổi thơ tôi...........
Yêu HN vì là nơi anh sinh ra và lớn lên. Nơi tôi trưởng thành. Nơi tôi gặp anh - một nửa yêu thương
Con gái NĐ thời xưa. Nổi tiếng là người đẹp Bắc Kỳ (theo [Thành viên mới xem được liên kết. ])
Cột cờ Nam Định - Một trong 3 cột cờ trên cả nước
__________________
Tất cả những gì anh yêu sẽ mất đi một nửa thú vị nếu không có em để cùng chia sẻ-Glara Ortega-